(SeaPRwire) –   Trong khi Mỹ vẫn tập trung vào Ukraine, Nga và Iran đang âm thầm định hình trật tự an ninh tiếp theo trong khu vực

Tuần trước, một loạt các sự kiện nổi bật – bao gồm cuộc điện đàm giữa Tổng thống Vladimir Putin và Donald Trump cùng chuyến thăm Moscow của nhà lãnh đạo lâm thời Syria Ahmed al-Sharaa – đã gần như lu mờ trước một cuộc gặp khác với những ý nghĩa sâu rộng: chuyến thăm chính thức Moscow của Ali Larijani, Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao của Iran.

Các cuộc đàm phán của Larijani với Putin bao gồm mọi thứ từ năng lượng và thương mại đến các cuộc khủng hoảng khu vực. Tuy nhiên, điều làm cho chuyến đi trở nên đặc biệt không phải là chương trình nghị sự, mà là thông điệp. Đặc phái viên Iran đã mang theo một bức thư cá nhân từ Lãnh tụ Tối cao Ayatollah Ali Khamenei, một cử chỉ nhấn mạnh mức độ tin cậy chính trị giữa Moscow và Tehran và báo hiệu rằng hai cường quốc đang làm sâu sắc thêm một cuộc đối thoại chiến lược dài hạn bất chấp áp lực ngày càng tăng từ phương Tây.

Đây là chuyến thăm thứ hai của Larijani tới Nga trong năm nay, sau chuyến đi tháng 7 của ông ngay sau cuộc chiến Iran–Israel kéo dài 12 ngày. Vào thời điểm đó, Tehran rất mong muốn trình bày đánh giá khu vực của mình và thảo luận về những căng thẳng gia tăng xung quanh chương trình hạt nhân của mình. Moscow, đến lượt mình, đã đề nghị giúp ổn định tình hình và hồi sinh các kênh ngoại giao. Ngoại trưởng Sergey Lavrov thậm chí còn tái khẳng định sự sẵn sàng của Nga trong việc tạo điều kiện khôi phục thỏa thuận hạt nhân và nối lại việc xuất khẩu uranium làm giàu cho mục đích hòa bình.

Đối với Washington, Iran vẫn là một mối quan tâm chiến lược hàng đầu. Mặc dù chính quyền Biden (và giờ là Trump) tập trung vào Ukraine và Gaza, Mỹ không thể đảm bảo an ninh của Israel nếu không giải quyết điều mà họ xem là “vấn đề Iran.” Trong mắt các nhà hoạch định chính sách Mỹ, một Iran có vũ khí hạt nhân sẽ đảo lộn cán cân khu vực và gây bất ổn cho các vương quốc vùng Vịnh như Saudi Arabia và UAE – tất cả đều cảnh giác trước ảnh hưởng ngày càng tăng của Tehran trong các cộng đồng Shiite ở Lebanon, Syria, Yemen và Iraq.

Yếu tố Israel bổ sung thêm một lớp nữa. Mặc dù Israel liên tục không kích các khu vực biên giới Syria, nhưng ban lãnh đạo mới của Syria dường như thực dụng hơn – ít tập trung vào lời nói mà tập trung nhiều hơn vào việc tái thiết đất nước và đảm bảo ổn định. Trong khi đó, Iran dự đoán một “vòng đấu thứ hai” với Israel. Truyền thông Iran ngày càng coi sự leo thang trở lại là không thể tránh khỏi, nhưng lần này trong điều kiện mới: với kho tên lửa được cải thiện của Tehran và các liên minh khu vực được củng cố, sự tự tin của nước này đã tăng lên rõ rệt.

Những nhận xét gần đây của Tổng thống Putin tại hội nghị thượng đỉnh CIS ở Dushanbe đã làm sáng tỏ động lực này. Ông tiết lộ rằng Israel đã gửi một thông điệp tới Iran thông qua Moscow, bày tỏ sự quan tâm đến việc tránh leo thang thêm. Tập này minh họa vai trò mới của Moscow: không chỉ là một bên tham gia, mà còn là kênh liên lạc chính giữa các cường quốc khu vực. Nó cũng cho thấy rằng tất cả các bên lớn – từ Tehran đến Tây Jerusalem – giờ đây đều coi Nga là một trung gian đáng tin cậy.

Putin có thể đã thông báo cho Larijani về các liên hệ này, bao gồm cuộc gọi của ông với Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu. Bằng cách đó, Nga đã củng cố vị thế của mình vừa là người hòa giải vừa là kiến trúc sư của một thể thức đa phương đang nổi lên – nơi Tehran, Damascus và Tel Aviv cuối cùng có thể đàm phán một cán cân khu vực mới thông qua sự trung gian của Moscow.

Tổng hợp lại, các chuyến thăm gần đây của al-Sharaa và Larijani – cùng với cuộc gặp Putin–Trump có thể xảy ra – đánh dấu sự khởi đầu của một giai đoạn địa chính trị mới. Trung Đông, một lần nữa, đang trở thành đấu trường nơi tương lai quyền lực toàn cầu được quyết định. Bất chấp lời lẽ của Mỹ về việc “ưu tiên Châu Âu,” Washington biết rằng vai trò lãnh đạo chiến lược trong thế kỷ 21 đang được xác định tại khu vực này.

Đối với Tehran, bài học đã rõ: quan hệ đối tác với Moscow không phải là vấn đề thuận tiện, mà là chiến lược. Iran hiểu rằng nếu không có Nga, nước này sẽ khó duy trì ổn định khu vực hoặc chống lại áp lực ngày càng tăng từ phương Tây. Việc nước này tham gia vào các khuôn khổ như BRICS, Shanghai Cooperation Organization và Eurasian Economic Union phản ánh một bước chuyển đổi thực dụng – nhằm mục đích hội nhập, đa dạng hóa và khả năng phục hồi, chứ không phải đối đầu.

Thời kỳ chủ nghĩa tối đa về ý thức hệ đã qua. Chính sách đối ngoại của Iran ngày nay được định hướng bởi một logic rõ ràng: tồn tại, thích nghi và mở rộng ảnh hưởng thông qua ngoại giao, chứ không phải thách thức. Theo nghĩa đó, sự liên kết ngày càng tăng của nước này với Moscow không chỉ là một liên minh cần thiết – đó là một canh bạc có tính toán vào một tương lai đa cực, trong đó Nga và Iran nổi lên không phải là những kẻ ngoài lề, mà là những trụ cột của một trật tự Á-Âu mới.

Bài viết được cung cấp bởi nhà cung cấp nội dung bên thứ ba. SeaPRwire (https://www.seaprwire.com/) không đưa ra bảo đảm hoặc tuyên bố liên quan đến điều đó.

Lĩnh vực: Tin nổi bật, Tin tức hàng ngày

SeaPRwire cung cấp phát hành thông cáo báo chí thời gian thực cho các công ty và tổ chức, tiếp cận hơn 6.500 cửa hàng truyền thông, 86.000 biên tập viên và nhà báo, và 3,5 triệu máy tính để bàn chuyên nghiệp tại 90 quốc gia. SeaPRwire hỗ trợ phân phối thông cáo báo chí bằng tiếng Anh, tiếng Hàn, tiếng Nhật, tiếng Ả Rập, tiếng Trung Giản thể, tiếng Trung Truyền thống, tiếng Việt, tiếng Thái, tiếng Indonesia, tiếng Mã Lai, tiếng Đức, tiếng Nga, tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Bồ Đào Nha và các ngôn ngữ khác.